Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Truyện ngắn


Vòng xoáy nghiệt ngã  

Tình yêu sẽ chẳng là gì nếu không dâng hiến. Yêu mà không đến được với nhau, không hiểu tường tận về nhau thì làm sao có thể gọi là yêu. Cô từng quan niệm như thế với một tâm hồn ngây thơ chưa hề vẩn đục. Cô yêu hết mình, yêu không đắn đo, không vụ lợi và dâng hiến hoàn toàn. Cô nghĩ người yêu của cô cũng thế, cũng chân thành như cô, bởi lẽ cả hai đã “tâm đầu ý hợp”, cùng chung một lý tưởng về tình yêu…
*
Mộng. Từng là những hình ảnh dự định sẽ có trong tương lai. Nó thật rõ ràng. Bước chân lên con đường mà mình đã vạch sẵn ra như thế là quá dễ dàng, quá thuận lợi phải không? Thế sao lại là mộng? Ranh giới giữa thực tại và ảo mộng chẳng thể nào lại mong manh như thế! Có lẽ nào hạnh phúc trong tầm tay chỉ là một giấc mộng thoáng qua?
Một nấc thang lên thiên đường, cô đã bước nhiều nấc, nấc thấp nấc cao, cái thì đi lên, cái thì đi xuống. Cô cứ đi, không biết là đi lên hay đi xuống, thiên đường hay địa ngục, quang cảnh không như thật, mặc kệ! Cô cứ đi, đàng nào cũng vậy, tình yêu của cô đã không là thật, trần gian đã như địa ngục, biết đâu lại lên thiên đàng thì càng hay, xuống địa ngục cũng chẳng có gì đáng lo.
Cô chợt giật mình vì bước hụt chân, nhưng cô không biết mình có ngã hay không vì cô chẳng thấy đau chỗ nào. Cô đang ngồi trên một bãi cỏ dày. Cô nhìn bầu trời màu hồng, sao nó không xanh như mọi hôm nhỉ? Mây trắng lãng đãng trôi, không gian tĩnh lặng, cỏ cây mang sắc màu như tím, như lam, chắc do ảnh hưởng bởi sự áp sắc của ánh sáng bầu trời màu hồng. Mặt trời ở đâu? Cô không nhìn thấy mặt trời ở đâu cả. Hay là mặt trời đã bị che khuất bởi những tầng mây dày đặc? Hay nơi đây là nơi âm cung địa phủ? Thôi, sao cũng được, không cần quan tâm đây là đâu, cô đứng lên và bắt đầu đi. Cô cũng chưa xác định sẽ đi đâu, cứ đi vậy thôi, tới đâu thì tới, chứ chẳng lẽ lại cứ ở mãi một chỗ không một bóng người như thế này.
 Một khu phố cũ hiện ra, cô đi vào, những căn nhà cũ kỹ, tường vôi đã không còn sắc màu gì rõ ràng, cửa gỗ hay cửa sắt đều xập xệ, cũ nát… Cả không gian nơi khu phố này như những đồ phế thải, là những thứ mà người ta bỏ đi, những thứ người ta không dùng tới nữa. Có cả những chiếc xe tập đi. Cô nhớ cô đã từng muốn mua sẵn một chiếc xe tập đi cho em bé như thế. Có những cái ghế nhỏ xinh, những con búp bê, đồ chơi trẻ em vứt lăn lóc, bạc màu, sứt mẻ…, toàn những thứ đồ cũ, đồ đồng nát, ve chai.
Vẫn không một bóng người, khu phố vắng lặng một cách kỳ lạ. Chẳng lẽ không còn ai sinh sống nơi đây? Cô đẩy cửa bước vào một căn nhà. Cũng như bao căn nhà thông thường khác mà cô từng được vào chơi, vừa vào cửa là phòng tiếp khách, nhưng cảm giác vẫn là những đồ vật phế thải đã từ rất lâu rồi không có ai đụng tới. Căn nhà âm u vì thiếu ánh sáng. Cô quan sát thấy có những hộp đèn huỳnh quang nhưng có vẻ như từ lâu lắm không có điện để thắp sáng, nhưng ánh sáng nơi đây, dù ngoài phố hay trong nhà, là một thứ ánh sáng nhờ nhợ, âm u theo kiểu bán âm bán dương, không tối đen dù ở sâu trong nhà không đèn đóm và cũng không sáng rực dù ở ngoài trời.
Nhà không có người ở. Một căn nhà hoang. Bộ ghế trường kỷ bụi bặm, cái tủ chè mốc meo, tường cũ rêu phong, tất cả đều một màu xám xanh ảm đạm, một sự ảm đạm cô chưa từng thấy trên đời. Tất cả không gian và thời gian, cô không biết bây giờ là mấy giờ, dường như nơi này không có khái niệm về thời gian, tất cả đều như là những thứ người ta đã vứt bỏ, tất cả đều là vật phế thải, kể cả bản thân cô. Người ta đã không cần đến cô, không ai quan tâm đến cô. Thậm chí, giờ đây, cô đang ở một thế giới khác, một nơi ranh giới của sự sống và sự chết, một khoảng không gian rất mong manh nằm giữa sự hữu dụng và sự thải hoại, mà có ai biết đâu. Cô đã bị ruồng bỏ, có lẽ vì vậy mà cô đã có mặt ở đây, một nơi tập hợp, một thế giới riêng của những thứ bị ruồng bỏ.
Cô đi sâu vào căn nhà đó, vào tận những phòng ốc bên trong, hoang vắng, lạnh lẽo, âm u, vẫn với thứ ánh sáng nhờ nhợ đủ cho mắt cô trông thấy rõ mọi vật xung quanh. Cô bắt đầu cảm thấy rờn rợn, một nỗi sợ mơ hồ đang xâm chiếm tâm hồn cô, điều mà trước đây không hề có trong cô, khi mà cô đã không còn gì để mất. Những căn phòng bên trong có vẻ như rộng hơn, to hơn, có cả một hành lang dài như trong một bệnh viện. Bệnh viện nơi cô từng vào trước đây cũng có cái hành lang tương tự. Hay đây là cái bệnh viện ấy? Không thể nào! Nơi đây là nơi mọi thứ bị bỏ phế cơ mà! Đúng là hoang phế, vì hành lang không một bóng người. Đây là đâu? Cô muốn biết, muốn có ai đó để hỏi thăm, nhưng thật vắng lặng.
Cô nghe rõ từng bước chân của chính mình, cô nghe cả lòng mình đang chộn rộn những điều mâu thuẫn. Cô đang chạy trốn mọi người, chạy trốn cả cuộc đời của cô. Cô không muốn gặp bất cứ ai. Cô chỉ muốn một mình đến một nơi vô định nào đó. Thì đây, cô đã ở vào một nơi gần như thỏa mãn mọi điều kiện của cô, một nơi không có bóng dáng con người, và chỉ toàn là những vật phế thải, cô lại muốn trông thấy một ai đó hiện diện. Có lẽ, trong nỗi cô đơn tận cùng, chất người trong cô lại đánh thức những bản năng…
- Oa… oa… oa…
Cô bỗng nghe văng vẳng có tiếng trẻ con khóc. Lòng cô chợt chùng xuống một nỗi lo lắng nặng nề. Một nơi hoang vắng, một nơi không giống với thế giới trước đây của cô mà người ta hay gọi là trần gian, một nơi vất vưởng giữa sự sống và cái chết, không thể nào là nơi nuôi dưỡng trẻ con, sao lại có tiếng trẻ con khóc nơi đây? Cô vội vã đi tìm, không thể nào để trẻ thơ lạc vào chốn này được, nó sẽ chết mất. Ở đây, từ lúc bước vào, cô chưa thấy chỗ nào có nước hay thức ăn, sữa lại càng không, cô thì bất cần rồi, nhưng còn đứa bé, không thể để nó ở đây được. Cô phải cứu nó, phải tìm nó và đưa nó ra khỏi đây.
- Oa… oa… oa…
Tiếng khóc của đứa bé đã rõ ràng hơn, chắc cũng chỉ gần đâu đây thôi. Cô dáo dác nhìn quanh, một hành lang dài với dãy phòng cửa đóng kín bưng. Cô đẩy cửa một căn phòng, bên trong có ba cái giường, loại giường bệnh viện nhưng cũ nát, không một bóng người. Cô lại đẩy cửa một căn phòng khác, cũng không có một ai, cũng những chiếc giường và vật dụng phế thải. Ở một căn phòng khác thì cô lại nhìn thấy những chiếc nôi, có cả những chiếc lồng ấp y khoa dùng nuôi trẻ đẻ non, nhưng tất cả cũng đều cũ nát, hoang vắng.
Cô lại nghe tiếng khóc, không thể ở trong phòng vì hễ cô bước vào trong thì nghe tiếng khóc của đứa bé nhỏ lại, khi bước ra hành lang thì tiếng khóc nghe rõ hơn. Chẳng lẽ nó lại ở bên ngoài? Cô bước dọc lối đi bên ngoài hành lang, trên lối đi có đặt những thùng đựng rác, cứ cách khoảng hai mươi mét là có một cái. Khi cô đi đến gần một cái thùng rác như thế thì cô nghe tiếng khóc lớn hơn, rõ hơn. Cô kinh hoàng chợt nghĩ, có lẽ nào đứa bé lại nằm trong thùng rác? Cô hồi hộp bước tới gần và lật nắp thùng rác lên…
- Ôi, mẹ ơi!
Cô thảng thốt kêu to lên một cách bột phát, bất ngờ. Đúng như cô nghĩ, nhưng cô không tin vào mắt mình, một đứa bé còn đỏ hỏn, có phần hơi tím tái, đang nằm gọn trong một góc thùng rác. Đứa bé chỉ nhỉnh hơn cái bắp chân của cô, rõ ràng là mới vừa được sinh ra, băng rốn còn mới và trên cái cổ chân bé xíu của đứa bé vẫn còn giải băng cao su ghi tên sản phụ. Cô bồng đứa bé lên, ôi sao nó nhẹ bỗng, chắc nó chỉ nặng khoảng hai hoặc hai ký rưỡi là cùng, không một chút hơi ấm, có lẽ tại nó nằm trong thùng rác quá lâu chăng? Lòng cô đầy thương xót và phẫn nộ. Bà mẹ nào sinh con ra rồi quăng bỏ như thế này thật là nhẫn tâm. Đúng là nó bị vứt bỏ thật rồi, vì chỗ nó nằm là cái thùng rác, và vì nơi đây là thế giới của những thứ bỏ đi, cả đồ vật lẫn con người. Chính bản thân cô cũng là một thứ bỏ đi của đời người, mà do chính cô chứ không phải ai khác, đã tự vứt bỏ mình. Cô cảm thấy có một mối dây liên hệ với đứa bé, chí ít cũng là một sự đồng cảnh ngộ. Nó vẫn khóc oa oa, nhưng không phải là khóc ngặt nghẽo như bao đứa trẻ sơ sinh bị bỏ đói khác, tiếng khóc của nó lạ lùng. Nghe đi nghe lại và nhìn chăm chú vào nó, cô cũng chỉ thấy rõ ràng là nó đang khóc. Nó khóc chứ không phải nó nói. Trẻ sơ sinh thì làm sao mà nói được chứ! Ấy vậy mà như cô hiểu được nó nói gì trong tiếng khóc oa oa ấy:
- Mẹ ơi, mẹ có phải là mẹ của con không?
Thật lạ lùng, cô đảo mắt nhìn quanh, xem có ai ngoài cô và đứa bé không. Đúng là không có ai. Cô nghe rõ ràng nó chỉ khóc oa oa mà thôi, nhưng sao cô lại hiểu là nó nói như thế? Cô lạnh người vì một nỗi sợ mơ hồ xâm chiếm. Cô nhìn đứa bé đang bồng trên tay, nó có một nét đẹp thiên thần dù đang tím tái, quặt quẹo. Không việc gì phải sợ hãi một đứa bé sơ sinh như thế, cô trả lời nó từng tiếng một:
- Cô không phải là mẹ của con! Cô cũng là người bị bỏ rơi như con vậy.
Đúng là đứa bé đã nói với cô thông qua tiếng khóc oa oa. Điều này cũng dễ hiểu, vì trước đây cô đã từng đọc nhiều tài liệu nghiên cứu nói rằng những người mẹ sẽ hiểu được con trẻ muốn nói gì trong tiếng khóc của nó. Nhưng, cô chưa có con cơ mà? Trước khi đến nơi này, cô còn không thích những tiếng khóc chói tai của chúng cơ mà? Tuy nhiên, cô cũng đã bớt sợ. Cô lại nghe đứa bé khóc:
- Cô có biết mẹ của con đâu không?
Nghe thật tội nghiệp, cô ôm nó vào lòng:
- Cô không biết.
- Mẹ con vừa mới đây mà. Cô tìm mẹ giúp con với!
- Khi cô đến đây thì không còn thấy ai nữa.
Cô không biết phải giải thích với nó thế nào, rằng nơi đây không phải là nơi mẹ nó hiện diện để mà vứt bỏ nó. Mà là mẹ nó đã bỏ nó sau khi sinh tại bệnh viện nơi trần thế. Mẹ nó đã vứt bỏ nó vào thùng rác nên không ai nhìn thấy. Chính vì thế mà nó có mặt ở đây, thế giới của những thứ bị vứt bỏ, không chừng đây cũng là nơi của những người đã chết. Sau khi chết, người ta sẽ đến được nơi này. Cô không chắc lắm về điều đó, bởi nếu là nơi của người chết, tức là nơi mà người đời hay gọi là âm phủ, thì sao cô không nhìn thấy người chết nào khác? Còn nếu là thế gian thông thường thì sao cô cũng không trông thấy một người sống nào? Và, với tình trạng của cô hiện tại, sau một biến cố về tình cảm đã hủy hoại đời mình, cô nghĩ rằng mình đã chết. Cô không thể nói với đứa bé rằng nó đã chết. Cô không biết nó có hiểu điều đó hay không, khi nó vừa mới được sinh ra, chưa kịp biết là mình được sống. Đau xót cho số phận đứa bé, giọt nước mắt tưởng đã cạn khô của cô lại lưng tròng. Cô đã tưởng rằng cô sẽ không cảm thấy đau nữa vì đã quá đau cho tình cảnh của mình. Bây giờ, ôm đứa bé trong vòng tay, cô lại đau thay cho nỗi đau của đứa bé. Ôi, con ơi! Con chỉ mới được sinh ra, không biết là được bao nhiêu ngày tuổi, không biết là con đã được bú một giọt sữa mẹ nào chưa, hay vừa lọt lòng là con đã bị mẹ bỏ ngay vào thùng rác? Người mẹ nào mà lại bỏ con mình như thế chứ? Loài thú còn không làm như vậy cơ mà? Hoàn cảnh ư? Hay là vòng xoáy cuộc đời nghiệt ngã đến mức khiến con người phải hành động dã man hơn loài thú? Cô nấc nghẹn nhìn đứa bé trong vòng tay, lòng đầy thương xót:
- Mẹ con đã đi xa rồi, bây giờ cô sẽ là mẹ của con nhé!
Đứa bé như cảm nhận được tấm lòng ấm áp của cô, nó không khóc nữa, không nói gì với cô nữa. Nó dường như bằng lòng với thực tại, có một vòng tay ôm ấp, chở che cho nó, giúp nó giảm bớt nỗi đau của số phận bị bỏ rơi khi vừa mới mở mắt chào đời. Nó ngủ thiếp đi, chắc là nó đã mệt lắm. Cô ôm chặt nó vào lòng và thảng thốt nhận ra nó đã cứng đơ, lạnh ngắt từ bao giờ. Đúng rồi, nó đã chết từ lâu, chết ngay từ lúc mẹ nó vứt nó vào thùng rác, cũng như cô đã chết từ lúc tình yêu của cô tan vỡ để rồi bước chân lạc vào chốn này.
Dù đứa bé có là chết hay không, cô cũng không thể nào bỏ nó trở lại thùng rác được, cô phải tìm cho nó một nơi nào đó sạch sẽ hơn. Cô bồng đứa bé đi dọc hành lang, dự định đi ngược lại để trở về lối cũ đã đưa cô vào đây, nhưng lạ thay! Cô không nhận ra lối cũ, khung cảnh đã hoàn toàn đổi khác, bây giờ là một lối đi không còn là hành lang bằng phẳng nữa, mà đột nhiên nó lại là một lối đi hẹp, một đường mòn trên nền đất, cỏ xám mọc lưa thưa. Cô bước theo lối mòn dẫn tới khu vườn có một cái ao cạn, nước lấp xấp. Khu vườn với vài cây cối cũng mang một màu xám xịt như không còn sức sống. Cây cối cũng có vẻ như là những thứ bỏ đi, không là cây ăn trái, cũng chẳng là cây trồng làm kiểng. Một khu vườn chết, âm u, lạnh lẽo…
- Oa… oa… oa…
Ồ, lại có tiếng khóc trẻ con văng vẳng. Lại có một đứa bé bị bỏ rơi nữa ư? Chẳng lẽ số phận bị bỏ rơi đau đớn của đứa bé cô đang bồng trên tay không phải là trường hợp duy nhất? Chẳng lẽ nhân loại với dân số quá nhiều đã không còn cần thiết đến sự sinh tồn của những đứa trẻ đã nên hình nên vóc? Cô hoang mang đi tìm theo hướng tiếng khóc phát ra. Một nơi hoang vắng, tĩnh lặng như thế này thì việc tìm kiếm nơi phát ra tiếng khóc trẻ con không có khó khăn gì, ngay bờ ao, cô đã nhìn thấy một đứa bé sơ sinh nằm úp mặt dưới vũng nước, không một mảnh khăn hay tã quấn lấy tấm thân trơ trọi, bé choắt. Cô còn kinh hoàng nhận ra đứa bé vẫn chưa được cắt cuống rốn, sợi dây rốn dài còn vương theo cả cái bọc nhau… Ôi, thật là kinh sợ! Đứa bé trên tay cô đang bồng ít nhất khi lọt lòng mẹ cũng đã được người ta tắm rửa, cắt và băng rốn cho, còn đứa bé này… Ôi, chao ôi! Thật là đau xót cho bé! Người mẹ nào đẻ hoang, đẻ rớt rồi vứt bỏ con luôn như thế này? Cầm thú cũng không hành động như thế! Đúng rồi, con người, chỉ có con người mới có dã tâm bởi có đầu óc tinh vi, tạo ra cho đời những vòng xoáy nghiệt ngã, oan khiên. Cô ngồi thụp xuống và khóc. Cô khóc một cách ngon lành, khóc than cho những số phận con trẻ còn chưa kịp được hưởng diễm phúc làm người đã vội xa trần thế. Cô khóc trong khi trước đó nước mắt cô đã cạn khô cho cuộc tình lừa đảo. Cô không khóc cho cô, mà khóc cho những đứa trẻ bất hạnh, sự bất hạnh không phải cô chưa từng nhe nói, chưa từng đọc thông tin trên báo, sự bất hạnh mà giờ đây cô mới kiểm chứng sự thật bằng mục sở thị.
- Tại sao con khóc?
Cô giật mình khi nghe tiếng nói phía sau. Ồ, Bụt ư? Cô đâu có tin vào những câu chuyện cổ tích hoang đường? Nơi chết chóc, nơi của những thứ bỏ đi này sao có Bụt hiện diện được chứ? Mà Bụt có xuất hiện nơi đây thì cũng làm được gì chứ? Sao ông không xuất hiện đúng thời điểm những người mẹ vì không chịu nổi áp lực vòng xoáy nghiệt ngã của cuộc đời đã vứt bỏ con mình? Chẳng lẽ trước lúc đành đoạn vứt bỏ con mình, những bà mẹ ấy không khóc? Bụt thiêng với ai chứ? Cô xoay người nhìn về phía tiếng nói vừa phát ra với lòng đầy uẩn khúc. Cô trông thấy một ông già lọm khọm, áo quần cũ nát đầy vẻ phong sương, đang đẩy một chiếc xe hình dáng như những chiếc xe ba gác chở hàng. Ông già khá trọng tuổi, chắc cũng bảy, tám mươi gì đây. Một ông già thông thường như bao người già khác cô từng gặp ở thế giới thực trước đây, vậy là không phải Bụt, không là thần thánh gì ghê gớm. Cô gạt nước mắt trả lời:
- Cháu tội nghiệp cho những đứa trẻ này!
Cô xoay tay đang bồng đứa bé đồng thời chỉ tay xuống ao cho ông già nhìn thấy cả hai đứa. Rồi cô hỏi thăm ông cụ:
- Ông là người đi thu gom phế liệu à? Cháu thấy quanh đây có rất nhiều đồ phế thải có giá trị.
Ông cụ nói, giọng nói xa xăm:
- Ừ, ta đi thu gom những gì con người đã hoàn toàn vứt bỏ.
Nói đoạn, ông cụ rảo bước đến mép bờ ao, cúi xuống vớt đứa bé còn dính cuống rốn với bọc nhau lên, đi về phía chiếc xe đẩy và đặt đứa bé vào trong thùng xe, rồi ông quay sang nói với cô:
- Cháu đưa cả đứa bé ấy cho ta!
Cô ngờ ngợ, ông già trông không có vẻ gì là hung ác, nhưng ông cần những đứa trẻ sơ sinh chết rồi này làm gì chứ. Như hiểu được nỗi đắn đo của cô, ông già nói:
- Cháu cứ đưa cho ta. Ta đã chuẩn bị sẵn một nơi cho chúng nó nương thân, cũng chẳng gọi là ấm áp gì, nhưng cũng còn hơn là để chúng vất vưởng bờ ao, bãi rác. Cháu hãy lại gần đây mà xem này!
Ông vẫy cô lại gần cái xe đẩy. Cô tiến lại gần và nhìn vào trong thùng xe… Ôi cha mẹ ơi! Cô đã xuýt kêu lên thành tiếng khi trông thấy hơn mười thân hình nhỏ bé của những đứa bé còn ở dạng bào thai, cái thì như con chuột con, cái thì như con thỏ con hay heo sữa, đứa may mắn thì còn lành lặn, đứa khác thì bị đứt tay chân do dao kéo phẫu thuật lúc mẹ của chúng thực hiện việc… phá thai. Chúng nheo nhóc, quặt quẹo, oằn mình đau đớn khi phải xa rời lòng mẹ. Chúng ngọ ngậy, mấp máy đôi môi bé xíu như muốn nói điều gì đó với cô. Và, cô đã có cảm giác như mình nghe được chúng, rằng chúng đã hỏi tại sao mẹ chúng lại bỏ chúng như thế. Những sinh linh đã được hoài thai ngoài ý muốn chăng? Kinh khủng, thật kinh khủng! Những mầm sống đang nên vóc nên dáng con người, thế mà người ta lại đang tâm vứt bỏ, giết hại. Cô đau xót không nói nên lời, giương mắt nhìn ông già như muốn hỏi cả trăm điều còn chưa tỏ tường. Ông già nói:
- Ta đi gom chúng vào với nhau, để chúng vào một nơi tập trung sạch sẽ, cũng chỉ mong giảm bớt phần nào nỗi đau bị vứt bỏ cho chúng nó.
- Chúng là những đứa trẻ, những mầm sống vô tội mà phải không ông?
- Đúng đấy cháu ạ!
- Vậy sao chúng lại không được lên Thiên đường, mà lại để chúng chịu đau khổ ở đây?
- Ta nào biết được, ta cũng như cháu, như những đứa trẻ này, cũng là người bị người ta vứt đi mà thôi! Chúng có được vào Thiên đường hay không, ta không thể nào biết được.
- Cháu tưởng ông là… À, sao lúc nãy ông bảo ông là người thu gom phế liệu?
- Thì đây, ta đi thu gom những thứ này đây!
- Vậy mà ban đầu cháu cứ tưởng ông là Bụt hay là Thánh gì đấy! À, mà sao ông lại bảo là ai đó vứt bỏ ông?
- Đây là thế giới của những thứ bị vứt bỏ mà, đúng không? Bất cứ ai, bất cứ thứ gì mà bị con người vứt bỏ sẽ hiện diện nơi đây. Kia là khu phố bỏ hoang, quy hoạch kém hiệu quả rồi bỏ phế. Đây là những căn nhà hoang, những vật dụng phế thải, và nhất là những con người - người lớn thì mới chỉ thấy có ta và cháu - nhiều nhất là trẻ sơ sinh và những bào thai, nhỏ thì ba, bốn tháng, lớn cũng sáu, bảy tháng, hằng ngày bị người ta nạo bỏ vô số kể. Ta trước đây cũng có gia đình, con cái năm, bảy đứa dâu rể đề huề. Không biết có phải tại ta không biết dạy con, hay tại vòng xoáy nghiệt ngã của cuộc sống trong xã hội đã làm chúng nó mất hết nhân tính, mà chỉ đầy lòng tham, bất nghĩa, vô nghì. Ta có miếng đất hương hỏa ông bà, chúng ép ta bán đi để chia cho chúng, rồi việc nuôi báo cô ông già này trở thành gánh nặng cho chúng nó. Chúng đùn đẩy nhau việc nuôi bố, cuối cùng ta phải tự nuôi sống bản thân bằng cách đi thu gom phế liệu như cháu thấy đấy. Rồi một hôm, ta cũng không hiểu sao ta lại đến được đây. Qua một thời gian ta mới nghiệm ra rằng đây là thế giới trong ảo tưởng, thế giới của những linh hồn bị vứt bỏ. Có lẽ, ở thế giới thực của ta trước đây, ta đã chết rồi! Lúc mới đến nơi đây, ta theo thói quen vẫn đi thu gom phế liệu, vì ở đây đồ phế liệu có giá trị rất nhiều, nhưng rồi khi gom lại thì không biết bán cho ai. Từ từ ta mới nhận ra, nhu cầu của ta, cũng như của những đứa trẻ này ở nơi đây, không phải là ăn uống, vui chơi, hưởng thụ như ở thế giới thực, mà là một nhu cầu về sự an ủi, nhu cầu về một sự siêu hình, thoát tục mà ta khó lòng diễn tả. Cho nên, ta đã đi nhặt nhạnh, thu gom những bào thai, những đứa bé sơ sinh bị vứt bỏ tập trung vào một nơi ấm áp mang đầy sự ủi an…
- Ông ơi, thế vợ ông ở đâu ạ?
- Bà ấy đã chết trước ta lâu lắm rồi cháu ạ. Ta những tưởng sẽ gặp bà ấy nơi đây, nhưng không phải, vì bà ấy không bị vứt bỏ như ta. Bà ấy giờ ở một nơi nào đó, có thể là Thiên đường hoặc một nơi nào tương tự nơi này. Ta không nghĩ bà ấy phải vào Địa ngục, vì chốn trần gian bà đã trải qua nào có khác gì! Còn cháu, cháu trông còn trẻ thế kia mà, sao lại có mặt ở đây được?
- Dạ, cháu cũng không biết nữa! Cháu buồn chán cứ thả bước vô định thì lạc vào đây ạ!
- Tuổi trẻ tươi rói thế kia thì có gì mà buồn chán đến độ tự vứt bỏ mình đi như thế? Chắc chắn chuyện tình trai gái là nguyên nhân?
- Dạ, cháu vừa tốt nghiệp đại học và đi làm tại một công ty kinh doanh. Nhờ có chút nhan sắc nên được nhiều người để ý. Thế rồi cháu yêu anh trưởng phòng với tất cả tấm chân tình, và cháu tưởng rằng anh ấy cũng thật tâm yêu cháu. Cháu không thể ngờ, anh ta là kẻ lừa tình lão luyện. Anh ấy đã có gia đình nhưng nói dối với cháu là anh chưa vợ. Khi cháu thông báo với anh ấy rằng cháu có thai thì anh ấy vội quay lưng, và vợ anh ấy xuất hiện với những sự ghen tuông khủng khiếp. Cháu bị sốc nặng. Cháu từng đến bệnh viện khám và dự định nạo bỏ cái thai… thế rồi bước chân vô định đã đưa cháu đến đây.
Cháu đã từng mộng tưởng rằng đường đời cháu được trải thảm hoa hồng, học hành thành đạt không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ, rồi có việc làm như ý, và tình yêu đầy thơ mộng tiếp nối. Trong tình yêu, cảm xúc của cháu là thật, và cháu nghĩ rằng cảm xúc của anh ấy cũng thế. Hai tâm hồn đồng điệu, hai trái tim cùng đập một nhịp, cả tinh thần và thể xác tuy hai mà một, đã hòa quyện vào nhau, đã là một thực thể hiển hiện của tình yêu và đã có kết quả kết tinh một mầm sống bên trong cháu. Cháu không thể tin được, đó lại là sự giả dối kinh hoàng… Cháu đã yêu không dò xét, không toan tính thiệt hơn, để mà yêu hết lòng. Chẳng lẽ khi người ta yêu, người ta phải so đo, cân đong từng chút lợi lộc, thiệt hại hay sao?
- Và, cháu coi như mình chẳng còn gì, cháu đã chết từ trong lòng chết ra, nên cháu đã đến đây - thế giới của những thứ bị vứt bỏ?
- Dạ, cháu nghĩ là như vậy.
- Không đâu, ông lại nghĩ khác cháu ạ! Cháu còn cha mẹ chứ?
- Dạ, còn ạ!
- Và, họ vẫn đang chờ cháu quay về?
- Vâng, bố mẹ cháu lúc nào cũng thương cháu và sẵn sàng đón cháu quay về ạ!
- Vậy thì cháu không thể nào thuộc về nơi này được. Vì cháu tự vứt bỏ mạng sống của mình và của đứa con trong bụng, nên có thể cháu chỉ tạm thời có mặt ở đây thôi. Cháu không như ông, không còn ai quan tâm nơi trần thế. Cháu còn cha mẹ đang mòn mỏi ngóng chờ để sẵn sàng đón nhận cả cháu lẫn đứa con trong bụng. Cháu đã thấy những đứa trẻ sơ sinh và những bào thai bị vứt bỏ đã đau đớn như thế nào ở đây rồi đấy. Chẳng lẽ cháu muốn như thế, muốn con mình như thế? Sự xấu hổ và nỗi ô nhục của hai chữ “chửa hoang” không đủ lớn để lấn át đi tình mẫu tử thiêng liêng nói riêng và tình người nói chung, chẳng ai nói mãi được câu gièm pha, chế giễu. Còn tình yêu chân thành thì ông tin rằng sau này cháu sẽ gặp, không có gì gọi là muộn màng cả. Cháu hãy quay về với cuộc sống, dẫu có nhiều chông gai nhưng cũng có nhiều niềm hạnh phúc không kém nếu biết trân trọng và tích cực đi tìm. Sự vấp ngã hôm nay sẽ là một bước đệm vững chắc cho con đường tương lai, đừng vì nó mà hủy hoại bản thân mình - không chỉ thuộc về mình, mà còn thuộc về cha mẹ, anh chị em, bạn bè và cả những người chung quanh.
- Vậy, bây giờ cháu có thể quay về được hả ông?
- Đúng thế! Vì cháu có người thân đang chờ.
- Vậy… cháu chào ông, cháu đi về đây. Ông chỉ cho cháu lối ra với, hình như cháu đã bị lạc lối nơi đây rồi.
- Ông không biết cháu vào đây bằng lối nào, nhưng cháu hãy đi ra bằng lối ông đã vào thử xem.
- Ồ, ông còn nhớ lối vào ư? Vậy ông hãy cùng cháu đi về…
- Không! Ông không thể về, vì đâu còn ai nhớ đến ông nữa, con cháu của ông đã vứt bỏ ông thật sự rồi!
- Không! Ông cứ đi với cháu, không thể nào không có ai…
Cô cứ nắm tay lôi ông già về hướng có những bậc thang thấp cao, và cô cứ thế dấn bước…
*
 Cô cứ bước đi, không phải là vô định. Cô muốn trở về với thực tại. Cô hầu như đã tỉnh mộng. Ông già đâu rồi? Ông già đã có những lời khuyên chí tình và thấu đáo mọi lẽ như thế không thể là ảo được, không thể là sản phẩm từ trí tưởng tượng của cô được. Cô nhìn quanh quất, vẫn là những bậc thang cái cao, cái thấp… Hay đây là những bậc thang của cuộc đời? Cô chẳng muốn leo cao nữa đâu, còn đi xuống, nếu đã ở đáy thì còn đi xuống đâu được nữa? Cô chỉ muốn về nhà thôi, về với mẹ của mình trong vòng tay ấm áp…
- Ê, này! Cái cô kia! Đi đứng làm sao thế hả? Nhìn đường mà đi chứ! Vừa đi vừa mơ mộng thế xe nó quệt cho thì lại bảo xui xẻo… Đi sát vào trong lề ngay!
Cô giật mình định thần lại rồi ngước lên nhìn thì thấy ông già đẩy xe phế liệu đã suýt đâm phải cô trên làn đường dành cho người đi bộ. Lướt ngang qua cô, ông già còn nguýt cô một cái rõ dài. Còn cô thì đã nhìn thấy bầu trời trong xanh chan hòa ánh nắng rực rỡ và con đường về nhà nhộn nhịp người xe… 

Hoàng An (Cao Xuân Vinh) - 4/2012
Đã được đăng trên nguyệt san Doanh Nhân Gài Gòn cuối tháng 5/2012 (số 62)




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét