Tấm
lòng Mẹ
Bà Năm thẫn thờ ngồi thụp xuống bậc thềm góc tường nhà vệ sinh. Bà không thể ngờ bây giờ bà lâm vào hoàn cảnh đi chẳng được, ở lại không xong như thế này. Bà ở tận An Giang, bắt xe đò từ sớm tinh mơ để lên Sài Gòn cho kịp tận mắt nhìn thấy con gái bà nhận bằng cử nhân kinh tế…
*
Ngọc là con lớn, là chị Hai của ba đứa em, con của bà Năm “Bún Mắm” ở Tân Châu, An Giang. Cha Ngọc mất sớm do tai nạn lao động khi mẹ đang mang bầu thằng Út, lúc Ngọc mới học lớp tám. Bà Năm, với gánh bún mắm dựng tạm nơi góc phố ở thị xã Tân Châu, đã bươn chải hằng ngày nuôi Ngọc và mấy đứa em ăn học. Dù vất vả nhưng bà vẫn cố gắng để lo cho đàn con, mong cho chúng sau này thành đạt mà sống khá hơn cuộc đời lam lũ của bà, cuộc đời không đi cày thuê cấy mướn cũng buôn gánh bán bưng đầu đường xó chợ. Nhất là con Ngọc, nó siêng năng, có tư chất nên học rất giỏi, nếu cho nó nghỉ học để phụ việc buôn bán với bà thì uổng cho nó quá. Nghĩ vậy nên bà đã không bằng lòng với lời đề nghị được ở nhà phụ giúp buôn bán kiếm tiền nuôi các em của Ngọc, khi ba nó mới mất. Bà đã sung sướng rất nhiều khi Ngọc thi đậu đại học, một trường đại học ở tận Sài Gòn. Bà cảm thấy mãn nguyện, bao nhiêu nỗi cơ cực giờ đã được đền đáp. Niềm vui đó đã giúp cho bà có một nghị lực phi thường để làm đủ mọi công việc khả dĩ có thể kiếm ra tiền trang trải cho việc theo học đại học của con gái nơi thành phố xa xôi. Thấm thoát thoi đưa, bốn năm đại học của Ngọc cũng qua nhanh chóng. Được tin Ngọc gọi về cho hay, một ngày cuối tháng tám sẽ là ngày con gái của bà được vinh dự bước lên bục danh dự nhận tấm bằng cử nhân, bà Năm đã quyết định lên Sài Gòn một chuyến để tận mục sở thị khung cảnh trong giấc mơ trở thành hiện thực ấy.
*
- Má ơi, má cho con nghỉ học ở nhà phụ má buôn bán, nuôi dạy các em, chứ giờ có một mình má làm sao cáng đáng nổi?
- Không, má còn lo được thì con cứ ráng học, được đến đâu hay đến đó con à, khi nào má không lo nổi nữa thì lúc đó con nghỉ cũng không muộn. Thôi, con cứ ráng lo học cho giỏi, để còn có tương lai, mọi chuyện con cứ để má lo.
- Nhưng mà con thấy má cực khổ quá, con bỏ má ở nhà lên Sài Gòn học, con không yên tâm má à!
- Con cứ yên tâm đi, má lo được mà! Đây là tiền cho con lên Sài Gòn nhập học, trước mắt chỉ có bấy nhiêu, khi nào thiếu cứ gọi điện về để má gửi thêm lên cho con.
- Dạ, nếu vậy, khi lên Sài Gòn con sẽ kiếm việc làm thêm để có tiền đóng học phí, má khỏi phải lo cho cực, nghen má!
- Ừa, tùy đó con, nhưng con phải biết giữ gìn sức khỏe và việc học phải là việc quan trọng hơn hết nghe con!
Bà Năm thẫn thờ ngồi thụp xuống bậc thềm góc tường nhà vệ sinh. Bà không thể ngờ bây giờ bà lâm vào hoàn cảnh đi chẳng được, ở lại không xong như thế này. Bà ở tận An Giang, bắt xe đò từ sớm tinh mơ để lên Sài Gòn cho kịp tận mắt nhìn thấy con gái bà nhận bằng cử nhân kinh tế…
*
Ngọc là con lớn, là chị Hai của ba đứa em, con của bà Năm “Bún Mắm” ở Tân Châu, An Giang. Cha Ngọc mất sớm do tai nạn lao động khi mẹ đang mang bầu thằng Út, lúc Ngọc mới học lớp tám. Bà Năm, với gánh bún mắm dựng tạm nơi góc phố ở thị xã Tân Châu, đã bươn chải hằng ngày nuôi Ngọc và mấy đứa em ăn học. Dù vất vả nhưng bà vẫn cố gắng để lo cho đàn con, mong cho chúng sau này thành đạt mà sống khá hơn cuộc đời lam lũ của bà, cuộc đời không đi cày thuê cấy mướn cũng buôn gánh bán bưng đầu đường xó chợ. Nhất là con Ngọc, nó siêng năng, có tư chất nên học rất giỏi, nếu cho nó nghỉ học để phụ việc buôn bán với bà thì uổng cho nó quá. Nghĩ vậy nên bà đã không bằng lòng với lời đề nghị được ở nhà phụ giúp buôn bán kiếm tiền nuôi các em của Ngọc, khi ba nó mới mất. Bà đã sung sướng rất nhiều khi Ngọc thi đậu đại học, một trường đại học ở tận Sài Gòn. Bà cảm thấy mãn nguyện, bao nhiêu nỗi cơ cực giờ đã được đền đáp. Niềm vui đó đã giúp cho bà có một nghị lực phi thường để làm đủ mọi công việc khả dĩ có thể kiếm ra tiền trang trải cho việc theo học đại học của con gái nơi thành phố xa xôi. Thấm thoát thoi đưa, bốn năm đại học của Ngọc cũng qua nhanh chóng. Được tin Ngọc gọi về cho hay, một ngày cuối tháng tám sẽ là ngày con gái của bà được vinh dự bước lên bục danh dự nhận tấm bằng cử nhân, bà Năm đã quyết định lên Sài Gòn một chuyến để tận mục sở thị khung cảnh trong giấc mơ trở thành hiện thực ấy.
*
- Má ơi, má cho con nghỉ học ở nhà phụ má buôn bán, nuôi dạy các em, chứ giờ có một mình má làm sao cáng đáng nổi?
- Không, má còn lo được thì con cứ ráng học, được đến đâu hay đến đó con à, khi nào má không lo nổi nữa thì lúc đó con nghỉ cũng không muộn. Thôi, con cứ ráng lo học cho giỏi, để còn có tương lai, mọi chuyện con cứ để má lo.
- Nhưng mà con thấy má cực khổ quá, con bỏ má ở nhà lên Sài Gòn học, con không yên tâm má à!
- Con cứ yên tâm đi, má lo được mà! Đây là tiền cho con lên Sài Gòn nhập học, trước mắt chỉ có bấy nhiêu, khi nào thiếu cứ gọi điện về để má gửi thêm lên cho con.
- Dạ, nếu vậy, khi lên Sài Gòn con sẽ kiếm việc làm thêm để có tiền đóng học phí, má khỏi phải lo cho cực, nghen má!
- Ừa, tùy đó con, nhưng con phải biết giữ gìn sức khỏe và việc học phải là việc quan trọng hơn hết nghe con!
Suốt thời gian ngồi trên xe, bà Năm “Bún Mắm” cứ
miên man hồi tưởng. Bà nhớ lại quãng đời cơ cực đã qua. Nhiều lúc, vì bao nỗi cực
khổ của một người đàn bà góa nuôi con thơ dại, lúc đứa nhỏ nằm viện, khi đứa lớn
ốm đau…, bà đã năm lần bảy lượt muốn gọi cô con gái lớn về, nhưng với viễn cảnh
khổ sở giống như hoàn cảnh của bà mà con bà sẽ phải chịu nếu bỏ dở việc học
hành, bà lại thôi. Cũng may mà mọi sự cũng trôi qua, bây giờ con Ngọc đã có thể
giúp bà trong việc lo cho lũ em học hành lên cao giống như nó, bà bất giác mỉm
nụ cười mãn nguyện bâng quơ…
*
Bước xuống xe, đặt chân lên mặt đường trải nhựa của nơi phố thị sầm uất, đông đúc, ồn ào gấp mấy lần nơi thị xã quê nhà, Ngọc không khỏi bỡ ngỡ, hồi hộp dù đây không phải là lần đầu tiên Ngọc lên Sài Gòn. Ngọc đã được bà Năm dẫn đi Sài Gòn mua sắm hàng họ một năm khoảng đôi ba lần. Tuy nhiên, lần lên Sài Gòn này được Ngọc xem như là lần đầu tiên, theo nghĩa phải hòa nhập, phải trở thành “người Sài Gòn” mới thỏa mãn điều kiện để đổi đời, có cuộc sống tương lai tốt hơn.
Với tâm nguyện như vậy, Ngọc đã quyết tâm thực hiện kế hoạch đổi đời của mình. Việc đầu tiên Ngọc làm sau khi ổn định việc ăn, ở và học tập tại ký túc xá Trường đại học Kinh tế là đi tìm công việc làm thêm ngoài giờ để kiếm thêm tiền chi phí cho sinh hoạt đắt đỏ nơi đô thị. May mắn cho Ngọc là chỉ sau ba tháng đầu tiên nhập học, Ngọc đã kiếm được việc làm gia sư ngoài giờ cho hai nơi là học sinh tiểu học, con nhà khá giả, với số tiền công hằng tháng kha khá. Ngoài ra, Ngọc còn cùng với vài người bạn chung nhau làm “đại lý” dịch vụ phục vụ sinh viên các nhu cầu như: cơm trưa, photocopy tài liệu, sách vở, sim điện thoại, linh kiện máy vi tính và phần mềm tin học… Nhờ đó, Ngọc đã kiếm được tiền trang trải cho việc học tập mấy năm trời ở Gài Gòn mà không phải xin tiền má dưới quê. Bà Năm cũng hoàn toàn yên tâm mà lo cho mấy đứa nhỏ. Không chỉ vậy, mỗi dịp nghỉ hè hay lễ, Tết, Ngọc còn đem về nào là quà bánh, áo quần cho má và các em khi về thăm, dù là những lần về quê ấy thật hiếm hoi và ngắn ngủi do bận bịu vào những công việc làm thêm, học thêm ấy…
Xuất thân là một cô gái quê mùa, sau bốn năm theo học và tự bươn chải nơi thành phố năng động, Ngọc đã trở thành một cô gái thành thị sành điệu không thua kém bất cứ một người bạn Sài Gòn nào, từ cách ăn mặc, cách trang điểm khi đi ra ngoài gặp gỡ đối tác trong học hành cũng như trong công việc, đến lời ăn tiếng nói, cách thức giao tiếp đầy lịch lãm và phong cách rất là “hot girl”, như các bạn đồng học của Ngọc thường gọi đùa theo cách mến mộ. Vừa ra trường với tờ giấy chứng nhận tạm tốt nghiệp cử nhân, Ngọc đã tìm được việc làm ngay tại một công ty nước ngoài do đã làm việc tốt trong thời gian thực tập trước đó...
Ngọc bây giờ đã không còn là một cô gái quê mùa nữa, mà đã là một thiếu nữ thành thị với phong cách rất “modern”, hợp thời. Nếu có ai đó yêu cầu Ngọc mặc lại những bộ quần áo chân chất, đậm đà bản sắc quê hương như năm xưa Ngọc vẫn thường thích mặc, như áo bà ba, quần lãnh đen… chắc chắn sẽ vấp phải sự từ chối dứt khoát. Ngọc đã từ bỏ những cái đói nghèo, những cái quê mùa tối tăm để vươn lên đổi đời thành người có tri thức, người ở tầng lớp khá, sang trọng trong xã hội, vô hình trung từ bỏ cả những thứ kèm theo dù những thứ đó không hoàn toàn là xấu xa, tăm tối. Ngọc đã chính thức “hội nhập”.
*
- Cái con Hồng giờ này mà cũng chưa chịu lo ủi quần áo chuẩn bị cho ngày mai dự lễ tốt nghiệp nữa, bà có thấy nó đâu không Ngọc?
- Hồi sáng nó có nói với tui là nó về đón má nó lên dự lễ, chắc phải tối nay mới lên tới đó Lan ơi!
- Ủa vậy hả, vậy sao nó hổng nói gì với tui hết vậy cà? Ừa, mà có má lên dự lễ phát bằng cử nhân cho mình cũng vui, tiếc là tui không còn ba má!
- Không có cũng đâu có sao, dù gì ở dưới quê hay tin mình học hành tới nơi tới chốn thì cũng vui rồi, lên đây làm chi cho rộn chuyện.
- Không phải đâu Ngọc à, có ba má lên xem mình thành danh, đó là niềm tự hào của ổng bả, cũng là niềm vui của mình khi có người thân chứng kiến cho thành quả học tập bao năm qua. Tui ước tui có má để có niềm vui này. Bà có rước má bà lên không?
- Không, má tui bận rồi!
Thật ra thì bà Năm dù có bận, nhưng đó không phải là lý do để cho bà vắng mặt trong ngày hạnh phúc được ngắm nhìn con mình thành danh. Ngọc không muốn bà Năm xuất hiện bên cạnh mình trước ánh mắt hàng trăm người với dáng vẻ nhà quê.
*
Không gian chật hẹp của ngôi trường đại học Kinh tế nơi trung tâm thành phố lại càng chộn rộn với không khí sôi động của sự chuẩn bị cho buổi lễ. Lễ tốt nghiệp ra trường cho những tân cử nhân được tổ chức vào đúng ngày thứ bảy cuối tuần. Những tân cử nhân kinh tế súng sính trong những bộ áo thụng trang trọng được chuẩn bị từ trước trông thật chững chạc, uy nghi. Bà Năm hân hoan mường tượng con gái mình xinh đẹp, sang trọng trong bộ áo mão cân đai như thế. Bà không ngờ rằng Trời Phật đã phù hộ độ trì cho bà, cho con gái bà con đường học hành suôn sẻ, thành đạt như thế, trong khi gia đình bà bao đời nhà nông đầu tắt mặt tối bán mặt cho đất, bán lưng cho trời…
Bà Năm cứ nấn ná, quanh quẩn khu vực nhà vệ sinh của trường. Có khu vực dành riêng cho các bậc phụ huynh đến xem con mình được xướng danh lên nhận bằng tốt nghiệp cử nhân, có truyền hình trực tiếp từ hội trường lớn, nơi tiến hành buổi lễ, nhưng bà vẫn e ngại không dám bước ra đó. Bà như một người lao công đang dọn dẹp vệ sinh khuôn viên trường. Không ai chú ý đến bà, nên bà cứ lởn vởn quanh đó lắng nghe tiếng loa phóng thanh từ xa… “Thôi thì mình nghe họ đọc tên con mình là cũng mãn nguyện lắm rồi”, bà Năm đã tự nhủ như vậy.
Khi từ nhà ra đi, bà Năm đã cố chọn bộ quần áo tươm tất nhất, bộ quần áo bà ba bà chỉ mặc vào những dịp “trọng đại”, như đi dự tiệc cưới bà con họ hàng mời, đi họp Hội Nông dân, đi họp phụ huynh… Vậy mà…
Khi bà đặt chân lên thành phố, một nơi thật ra cũng chẳng lạ lẫm gì đối với bà bởi vì công việc chợ búa, bà vẫn thường bắt xe đò lên Chợ Lớn cất hàng. Bà tìm đến ngôi trường đại học mà Ngọc theo học. Bà hỏi thăm người ta đến phòng giáo vụ, rồi đến nơi dành cho phụ huynh dự lễ, để rồi bà rất may - theo như lời của Ngọc - là đã gặp con gái bà trong lúc trời còn sớm, khu vực tiến hành buổi lễ còn vắng thưa người, chưa có ai phát hiện ra bà. Chưa có ai biết bà là… mẹ đẻ của cô tân cử nhân Trương Thị Hạ Ngọc.
Bà Năm đã ước muốn được nhìn thấy con mình thành tài. Bà thèm thuồng nhìn những ông bố, bà mẹ ngoài kia đang chụp ảnh lưu niệm với đứa con xông xênh trong bộ áo thụng cử nhân của họ. Bà thấy họ cười nói vui vẻ, ôm đứa con thành đạt của mình vào lòng… Bây giờ tâm trạng bà lại rối bời. Bà vừa muốn đến nhìn Ngọc được vinh danh, muốn chia sẻ niềm vui cả của mình lẫn của con, nhưng bà cũng vừa hối hận vì đã cố lên đây, để rồi làm cho con gái bà khó xử, làm cho Ngọc xấu hổ với bạn bè… Khi mà vừa gặp bà, Ngọc đã không vui mừng, lại còn thốt lên:
“Trời ơi! Má lên đây làm chi! Con chỉ báo tin cho má ở nhà vui thôi, con đâu có kêu má lên! Khổ má quá! Má nhìn má đi, con như vầy, mà má lại ăn mặc như vầy! Quê chết đi được đó má! Thôi, má cứ ở ngoài này chứ đừng vô trỏng nghe! Để người ta biết má là má con thì con chết cho má coi! Chừng xong lễ con đưa má về!”.
*
Bước xuống xe, đặt chân lên mặt đường trải nhựa của nơi phố thị sầm uất, đông đúc, ồn ào gấp mấy lần nơi thị xã quê nhà, Ngọc không khỏi bỡ ngỡ, hồi hộp dù đây không phải là lần đầu tiên Ngọc lên Sài Gòn. Ngọc đã được bà Năm dẫn đi Sài Gòn mua sắm hàng họ một năm khoảng đôi ba lần. Tuy nhiên, lần lên Sài Gòn này được Ngọc xem như là lần đầu tiên, theo nghĩa phải hòa nhập, phải trở thành “người Sài Gòn” mới thỏa mãn điều kiện để đổi đời, có cuộc sống tương lai tốt hơn.
Với tâm nguyện như vậy, Ngọc đã quyết tâm thực hiện kế hoạch đổi đời của mình. Việc đầu tiên Ngọc làm sau khi ổn định việc ăn, ở và học tập tại ký túc xá Trường đại học Kinh tế là đi tìm công việc làm thêm ngoài giờ để kiếm thêm tiền chi phí cho sinh hoạt đắt đỏ nơi đô thị. May mắn cho Ngọc là chỉ sau ba tháng đầu tiên nhập học, Ngọc đã kiếm được việc làm gia sư ngoài giờ cho hai nơi là học sinh tiểu học, con nhà khá giả, với số tiền công hằng tháng kha khá. Ngoài ra, Ngọc còn cùng với vài người bạn chung nhau làm “đại lý” dịch vụ phục vụ sinh viên các nhu cầu như: cơm trưa, photocopy tài liệu, sách vở, sim điện thoại, linh kiện máy vi tính và phần mềm tin học… Nhờ đó, Ngọc đã kiếm được tiền trang trải cho việc học tập mấy năm trời ở Gài Gòn mà không phải xin tiền má dưới quê. Bà Năm cũng hoàn toàn yên tâm mà lo cho mấy đứa nhỏ. Không chỉ vậy, mỗi dịp nghỉ hè hay lễ, Tết, Ngọc còn đem về nào là quà bánh, áo quần cho má và các em khi về thăm, dù là những lần về quê ấy thật hiếm hoi và ngắn ngủi do bận bịu vào những công việc làm thêm, học thêm ấy…
Xuất thân là một cô gái quê mùa, sau bốn năm theo học và tự bươn chải nơi thành phố năng động, Ngọc đã trở thành một cô gái thành thị sành điệu không thua kém bất cứ một người bạn Sài Gòn nào, từ cách ăn mặc, cách trang điểm khi đi ra ngoài gặp gỡ đối tác trong học hành cũng như trong công việc, đến lời ăn tiếng nói, cách thức giao tiếp đầy lịch lãm và phong cách rất là “hot girl”, như các bạn đồng học của Ngọc thường gọi đùa theo cách mến mộ. Vừa ra trường với tờ giấy chứng nhận tạm tốt nghiệp cử nhân, Ngọc đã tìm được việc làm ngay tại một công ty nước ngoài do đã làm việc tốt trong thời gian thực tập trước đó...
Ngọc bây giờ đã không còn là một cô gái quê mùa nữa, mà đã là một thiếu nữ thành thị với phong cách rất “modern”, hợp thời. Nếu có ai đó yêu cầu Ngọc mặc lại những bộ quần áo chân chất, đậm đà bản sắc quê hương như năm xưa Ngọc vẫn thường thích mặc, như áo bà ba, quần lãnh đen… chắc chắn sẽ vấp phải sự từ chối dứt khoát. Ngọc đã từ bỏ những cái đói nghèo, những cái quê mùa tối tăm để vươn lên đổi đời thành người có tri thức, người ở tầng lớp khá, sang trọng trong xã hội, vô hình trung từ bỏ cả những thứ kèm theo dù những thứ đó không hoàn toàn là xấu xa, tăm tối. Ngọc đã chính thức “hội nhập”.
*
- Cái con Hồng giờ này mà cũng chưa chịu lo ủi quần áo chuẩn bị cho ngày mai dự lễ tốt nghiệp nữa, bà có thấy nó đâu không Ngọc?
- Hồi sáng nó có nói với tui là nó về đón má nó lên dự lễ, chắc phải tối nay mới lên tới đó Lan ơi!
- Ủa vậy hả, vậy sao nó hổng nói gì với tui hết vậy cà? Ừa, mà có má lên dự lễ phát bằng cử nhân cho mình cũng vui, tiếc là tui không còn ba má!
- Không có cũng đâu có sao, dù gì ở dưới quê hay tin mình học hành tới nơi tới chốn thì cũng vui rồi, lên đây làm chi cho rộn chuyện.
- Không phải đâu Ngọc à, có ba má lên xem mình thành danh, đó là niềm tự hào của ổng bả, cũng là niềm vui của mình khi có người thân chứng kiến cho thành quả học tập bao năm qua. Tui ước tui có má để có niềm vui này. Bà có rước má bà lên không?
- Không, má tui bận rồi!
Thật ra thì bà Năm dù có bận, nhưng đó không phải là lý do để cho bà vắng mặt trong ngày hạnh phúc được ngắm nhìn con mình thành danh. Ngọc không muốn bà Năm xuất hiện bên cạnh mình trước ánh mắt hàng trăm người với dáng vẻ nhà quê.
*
Không gian chật hẹp của ngôi trường đại học Kinh tế nơi trung tâm thành phố lại càng chộn rộn với không khí sôi động của sự chuẩn bị cho buổi lễ. Lễ tốt nghiệp ra trường cho những tân cử nhân được tổ chức vào đúng ngày thứ bảy cuối tuần. Những tân cử nhân kinh tế súng sính trong những bộ áo thụng trang trọng được chuẩn bị từ trước trông thật chững chạc, uy nghi. Bà Năm hân hoan mường tượng con gái mình xinh đẹp, sang trọng trong bộ áo mão cân đai như thế. Bà không ngờ rằng Trời Phật đã phù hộ độ trì cho bà, cho con gái bà con đường học hành suôn sẻ, thành đạt như thế, trong khi gia đình bà bao đời nhà nông đầu tắt mặt tối bán mặt cho đất, bán lưng cho trời…
Bà Năm cứ nấn ná, quanh quẩn khu vực nhà vệ sinh của trường. Có khu vực dành riêng cho các bậc phụ huynh đến xem con mình được xướng danh lên nhận bằng tốt nghiệp cử nhân, có truyền hình trực tiếp từ hội trường lớn, nơi tiến hành buổi lễ, nhưng bà vẫn e ngại không dám bước ra đó. Bà như một người lao công đang dọn dẹp vệ sinh khuôn viên trường. Không ai chú ý đến bà, nên bà cứ lởn vởn quanh đó lắng nghe tiếng loa phóng thanh từ xa… “Thôi thì mình nghe họ đọc tên con mình là cũng mãn nguyện lắm rồi”, bà Năm đã tự nhủ như vậy.
Khi từ nhà ra đi, bà Năm đã cố chọn bộ quần áo tươm tất nhất, bộ quần áo bà ba bà chỉ mặc vào những dịp “trọng đại”, như đi dự tiệc cưới bà con họ hàng mời, đi họp Hội Nông dân, đi họp phụ huynh… Vậy mà…
Khi bà đặt chân lên thành phố, một nơi thật ra cũng chẳng lạ lẫm gì đối với bà bởi vì công việc chợ búa, bà vẫn thường bắt xe đò lên Chợ Lớn cất hàng. Bà tìm đến ngôi trường đại học mà Ngọc theo học. Bà hỏi thăm người ta đến phòng giáo vụ, rồi đến nơi dành cho phụ huynh dự lễ, để rồi bà rất may - theo như lời của Ngọc - là đã gặp con gái bà trong lúc trời còn sớm, khu vực tiến hành buổi lễ còn vắng thưa người, chưa có ai phát hiện ra bà. Chưa có ai biết bà là… mẹ đẻ của cô tân cử nhân Trương Thị Hạ Ngọc.
Bà Năm đã ước muốn được nhìn thấy con mình thành tài. Bà thèm thuồng nhìn những ông bố, bà mẹ ngoài kia đang chụp ảnh lưu niệm với đứa con xông xênh trong bộ áo thụng cử nhân của họ. Bà thấy họ cười nói vui vẻ, ôm đứa con thành đạt của mình vào lòng… Bây giờ tâm trạng bà lại rối bời. Bà vừa muốn đến nhìn Ngọc được vinh danh, muốn chia sẻ niềm vui cả của mình lẫn của con, nhưng bà cũng vừa hối hận vì đã cố lên đây, để rồi làm cho con gái bà khó xử, làm cho Ngọc xấu hổ với bạn bè… Khi mà vừa gặp bà, Ngọc đã không vui mừng, lại còn thốt lên:
“Trời ơi! Má lên đây làm chi! Con chỉ báo tin cho má ở nhà vui thôi, con đâu có kêu má lên! Khổ má quá! Má nhìn má đi, con như vầy, mà má lại ăn mặc như vầy! Quê chết đi được đó má! Thôi, má cứ ở ngoài này chứ đừng vô trỏng nghe! Để người ta biết má là má con thì con chết cho má coi! Chừng xong lễ con đưa má về!”.
*
Bà Năm thẫn thờ ngồi thụp xuống bậc thềm góc tường
nhà vệ sinh. Bà không thể ngờ bây giờ bà lâm vào hoàn cảnh đi chẳng được, ở lại
không xong như thế này. Bà ở tận An Giang, bắt xe đò từ sớm tinh mơ để lên Sài
Gòn cho kịp tận mắt nhìn thấy con gái bà nhận bằng cử nhân kinh tế…
Hoàng An
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét