Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

Chuyện kể mỗi ngày


Sáng tạo từ điển dành cho báo chí



Bạn đọc: Ê, cậu viết “ồn ỹ” nghĩa là sao vậy?

Phóng viên: Có vậy mà không biết hả? “Ồn ỹ” là ghép hai từ “ồn ào” và “ầm ỹ” lại với nhau đó!

BĐ: Ai cho cậu ghép ẩu vậy chớ? Bộ cậu muốn “sáng tạo” từ mới hả?

PV: Sao lại không được, ngôn ngữ cũng như các lĩnh vực khác, sẽ phát triển và biến đổi theo thời gian mà! Cũng như từ “cụ tỉ” là ghép của hai từ “cụ thể” và “tỉ mỉ”.

BĐ: Rồi, cậu nói vậy thì tớ biết mấy từ “sưa tặc”, “vàng tặc”, “quặng tặc”... (những từ thuần Việt ghép với từ “tặc” Hán-Việt) là xuất phát từ đâu rồi. Vậy, tớ đề nghị cậu viết luôn cuốn tự điển tiếng Việt kiểu mới dành riêng cho giới báo chí luôn đi nha, rồi đi đăng ký sở hữu bản quyền luôn, không thôi lại bị “ăn cóp” thì thiệt thòi.

PV: “Ăn cóp” là cái gì?

BĐ: Thì là “ăn cắp” và “copy” chứ gì!



Hoàng An






Ứng xử khi va quẹt giao thông

Hôm nay, trên đường đi làm, tớ chứng kiến một câu chuyện đường phố khá lý thú ngay giữa trung tâm Sài Gòn. Một người đàn ông trông có vẻ to con lực lưỡng điều khiển một chiếc Air Blade trông còn mới (hoặc mới rửa) bóng loáng đi với một tốc độ vừa phải. Bất ngờ có một chiếc Wave S do một thanh niên điều khiển vọt lên định vượt qua mặt chiếc Air Blade kia, nhưng vướng một chiếc taxi phía trước nên quặt tay lái sang phải, va vào chiếc Air Blade làm người đàn ông bị ngã đổ xe xuống đường. Lập tức người đàn ông đứng dậy dựng xe vào lề đồng thời cũng kịp níu giữ người thanh niên đó lại. Tớ nghĩ chắc chắn 100% sẽ có cự cãi lôi thôi đây.
- Này anh, anh đi đâu mà vội vàng thế? Nguy hiểm vậy anh có thấy không? – Người đàn ông hỏi với một giọng từ tốn không ngờ.
- Dạ, em hơi vội, em xin lỗi, xin anh bỏ qua cho, hay anh xem xe của anh có bị sao không, em xin chịu chi phí sửa chữa? – Người thanh niên cũng khiêm cung một cách không ai ngờ.
- Anh dù có vội cũng phải nên thận trọng chứ, tai nạn giao thông không chừa một ai đâu. Thôi, anh có việc vội thì đi đi, xe có bị trầy một chút cũng không sao, tôi tự sửa được!
- Vậy, em cảm ơn anh! Em tên Hùng, còn anh tên gì, nhà ở đâu, hay anh cho em số điện thoại để hôm nào em mời anh chầu cà phê tạ lỗi?
- Tôi tên Quang, số điện thoại.....
Rồi sau đó, tớ không biết họ có trở thành bạn của nhau hay không vì tớ phải đi làm tiếp. Tưởng đâu họ lao vào nhau ẩu đả chứ, hóa ra trên đời còn có những người ứng xử với nhau thật tuyệt vời. Thêm một người bạn bao giờ cũng vui vẻ và hạnh phúc hơn là thêm một kẻ thù. Phải không các bạn?

HA



Công nghệ hiện đại thật là tai hại

Hôm nay, tui nhìn thấy trên đường phố một người đàn bà gầy guộc, đen đúa, khó đoán được tuổi của bà ta nhưng chắc chẳng còn trẻ. Bà ăn mặc lôi thôi, lếch thếch, vừa đi vừa lải nhải một mình những lời khó nghe, thỉnh thoảng lại nói lớn lên hoặc hét lên và vung tay như đang chửi rủa hay cãi nhau với ai đó. Tui quan sát một hồi thì nhận ra đó là một người điên, thôi thì kệ bà ấy chứ thiệt tình tui chẳng giúp được gì.
Đi một đoạn thì tui lại thấy một người cũng đang nói một mình. Người này là một người đàn ông trung niên, ăn mặc rất lịch sự, đang điều khiển một chiếc xe tay ga sang trọng đi gần như song song với tui. Ông ta cũng đang nói chuyện một mình, hai tay thì vẫn cầm chắc tay lái, thỉnh thoảng lại nói lớn lên và thậm chí văng tục. Trời ạ! Sao hôm nay gặp nhiều người điên vậy nè! Tui tò mò nhìn ổng hoài, xem có phải ông ta cũng bị điên hay không...
Tui chạy xe áp sát vào xe của người đàn ông để nhìn cho rõ, xác định xem nếu ông ta bị điên mà đi ngoài đường như vậy thì nguy hiểm quá! Tui cứ nhìn, nhìn hoài... Ông ta vẫn cứ nói không ngừng... Đột nhiên, tui nghe thật rõ ông ta nói hai tiếng “Thôi nha!” rồi im bặt, im lặng hoàn toàn. Vừa lúc đó thì tui cũng nhìn thấy trên vành tai của ông ta có gắn cái gì đó... Tui chợt hiểu ra là ông ta vừa rồi đã nói chuyện qua điện thoại di động với ai đó bằng bộ headphone không dây. Công nghệ hiện đại mà làm tui cứ tưởng...

HA


Ở đâu có cò?

Hai ông bạn già trong cữ café sáng ngồi tâm sự với nhau chuyện trên trời dưới đất. Một ông chợt ngân nga: “Con cò bay lả bay la/ Bay từ cửa miếu bay ra cánh đồng”, rồi nói:
- Xứ sở của ta xưa có nhiều giống cò, nhiều đến nỗi nó đi vào ca dao, đi vào từng câu hò dân gian… Thế mà bây giờ giống cò lại là loài hiếm thấy ở nước ta đấy ông ạ!
Ông kia cũng tiếp lời:
- Cò ở nông thôn có nơi còn có dù là ít, nhưng ở thành phố thì đầy rẫy đấy ông ơi!
- Ông toàn nói ngược, cò bây giờ là động vật quý hiếm, chỉ ở nông thôn, vùng sâu vùng xa thì may ra còn, chứ ở thành phố thì làm gì có, họa chăng vào sở thú thì thấy thôi!
- Ông mới là không biết gì về thời cuộc, thành phố bây giờ có lắm thứ cò, như cò mua bán, cò bất động sản, cò sổ đỏ, cò bệnh viện, cò vé xe, vé tàu, cò chạy trường, cò chạy án, chạy chức quyền… Hầu như là lĩnh vực nào cũng có cò! Thôi, để tui đọc tiếp câu ca dao ông vừa đọc nhé: “Cha mẹ sinh đẻ tay không/ Cho nên bay khắp tây đông kiếm mồi/ Trước là nuôi cái thân tôi/ Sau nuôi đàn trẻ nuôi đời cò con”.


HA


Đạo

Chuyện nghe được tại một quán café cóc vỉa hè:
- Dạo này sao có nhiều người theo nghề đạo sĩ quá bác nhỉ!
- Làm gì có? Tui có thấy ông đạo sĩ nào đâu? Hay ông biết thì chỉ cho tui coi thử có giống đạo sĩ trong phim Tàu không?
- Hổng phải đạo sĩ Tàu đâu bác, ý tui nói là mấy cha chuyên gia “đạo” đó... như đạo văn, đạo thơ, đạo nhạc, đạo ảnh, đạo phim, đạo ý tưởng và đạo cả... bài phát biểu nữa đó! Ê, chết tui rồi... đạo... cụ... nó mất rồi! Hu hu hu!
- Thôi nào, bình tĩnh nào, đạo cụ là cái gì mà mất?
- Trời ơi là trời! Bà chủ quán đâu rồi? Cái xe đạp tui mới dựng sát lề đây mà đứa nào “đạo” mất... cụ nó rồi! Tổ cha cái lũ... đạo chích!

HA